Showing posts with label Trăn trở. Show all posts
Showing posts with label Trăn trở. Show all posts

Wednesday, June 11, 2014

LÀM SAO ĐỂ SINH VIÊN/BỆNH NHÂN MỚI THẬT SỰ LÀ TRUNG TÂM?

Có nhiều đồng nghiệp bác sĩ than phiền bệnh nhân không hợp tác, nhiều đồng nghiệp giảng viên than phiền sinh viên bây giờ kém cầu tiến và học hỏi... hình như họ quên hoặc chưa nghĩ tới: ai mới là trung tâm, và làm sao để bệnh nhân/sinh viên là trung tâm? 

Sunday, April 27, 2014

BÁC SĨ và SỰ CHUYÊN NGHIỆP

Trong một khoảng khắc, tôi dường như nhận ra: nhún nhường hình như không làm giảm đi tính chuyên nghiệp của người bác sĩ. Sự chuyên nghiệp của bác sĩ nằm ở đâu?

Thursday, March 13, 2014

TÔN TRỌNG QUYỀN RIÊNG TƯ CỦA BỆNH NHÂN - MỘT PHẦN Y ĐỨC


- Các bạn sinh viên gặp một trường hợp bệnh "hay", chia sẻ với các bạn khác.
- Các bác sĩ trao đổi với đồng nghiệp về bệnh nhân của mình ở nơi công cộng, thậm chí nhiều khi thấy hay quá còn post lên facebook, lưu trong điện thoại...
- Bạn làm trong bệnh viện, bắt gặp một người hàng xóm tới bệnh viện... và vô tình thuật lại cho một người khác biết...
các bạn đang vi phạm đạo đức nghề nghiệp, còn ở Mỹ, đó là vi phạm pháp luật. 

Thursday, March 6, 2014

NẾU Y TẾ CÓ 4000 TỶ...


Táo y tế chắc sẽ cuống quít cả lên nếu nhận được 4000 tỷ, nhưng hi vọng là táo ấy đừng dùng để xây bệnh viện như trong chương trình gặp nhau cuối năm. Ừa, các bạn sẽ bảo là xây bệnh viện chứ, nếu bệnh viện ở trong thành phố nhiều thì xây bệnh viện ở các vùng sâu vùng xa. Cứ cho là các bạn có lý đi, gần đây mới nhận thông tin chuẩn bị duyệt 10 dự án bệnh viện ở Hà Nội. Hả? Để giảm tải? 
Các bạn đừng vội hỏi, nếu không xây bệnh viện thì làm sao giảm quá tải?
Các bạn nên hỏi: có phải quá tải là do thiếu bệnh viện không?

Saturday, November 16, 2013

BÁC SĨ NỘI TRÚ KHÔNG PHẢI LÀ... NÔ LỆ

Ai đã trải qua thời làm nội trú chắc không ít lần bị chì chiết, sỉ vả và bị nhồi nhét vô đầu "bác sĩ nội trú phải làm việc như nô lệ". Lúc tôi làm nội trú Phẫu thuật lồng ngực - tim mạch đã qua rồi cái thời bác sĩ nội trú phải (hoặc là được) ở lại bệnh viện 24/7, đơn giản vì bệnh viện không còn phòng cho bs nội trú nữa. Tôi không phải lang thang lờ đờ như những con ma bất cứ khi nào có ca cấp cứu, có bệnh trở liên quan đến chuyên khoa của mình, ở khoa này hay khoa khác. Nhưng tôi vẫn "được" đối xử như là "nô lệ". Tôi vẫn phải trực 2 đến 3 lần/1 tuần. Trong 24 giờ trực đó, tôi đi khắp bệnh viện mỗi lần có điện thoại, chuyện nhỏ thì tự giải quyết, chuyện lớn thì gọi đàn anh, và đương nhiên lúc nào cũng phải có mặt tại "hiện trường", cho dù hiện trường đó là phòng cấp cứu hay phòng mổ, hay bất kì khoa nào khác. Hầu như đi trực là không có giờ ngủ đâu, nên tranh thủ chợp mắt được lúc nào là ngủ lúc đó, nằm được ở đâu là ngủ ở đó thôi. 7h sáng, người khác ra trực, còn nội trú thì ở lại phụ mổ tiếp những ca trong ngày. Dường như đã là luật: nội trú không ra trực (nghỉ ngày hôm sau trực). Thành thật mà nói, tôi vô cùng cảm ơn những tháng ngày nội trú, và nếu được làm lại, nếu được cho ai đó lời khuyên, tôi vẫn nói rằng: nếu muốn thành công trong nghề Y, hãy vào nội trú. Vì đó là chiến trường, đó là lò luyện công, ở đó bạn không có lựa chọn khác là làm và làm, là bật dậy như người máy mỗi khi nghe tiếng điện thoại, là đi như người ngủ mơ trong bệnh viện, là luôn có mặt ở tất cả mọi nơi. Ở đó, bạn không thể dừng lại! 
Tuy nhiên, nếu được đứng ở vị trí người quản lý, tôi cho rằng chúng ta đang làm những điều ngược đời.